Thực hành của tôi bắt đầu từ nước. Những sắc màu nổi trên mặt nước dịch chuyển theo những dòng chảy có thể định hướng nhưng không bao giờ kiểm soát hoàn toàn. Mỗi nền thủy ấn là dấu vết của một chuyển động chỉ xảy ra một lần, lưu giữ ký ức của vật chất trước khi cuộc đối thoại bằng hội họa bắt đầu.
Tôi chọn voan bán trong suốt vì nó không “đối đãi” với màu sắc như một mặt toan truyền thống. Thay vì giữ hình ảnh trên bề mặt, voan tiếp nhận, lọc và cho ánh sáng đi xuyên qua. Không gian, ánh sáng và chuyển động của người xem vì thế cũng trở thành một phần của tác phẩm. Mỗi lớp có thể tồn tại như một thực thể độc lập, nhưng khi đặt cạnh những lớp khác, chúng mở ra những cuộc đối thoại mới giữa màu sắc, độ trong và chiều sâu của không gian.
Nước, màu, xoan và ánh sáng đều mang trong mình quy luật riêng. Không tìm cách kiểm soát hoàn toàn chúng, tôi lựa chọn đối thoại với chúng. Tác phẩm được hình thành từ sự cộng tác liên tục giữa ý định của người nghệ sĩ và khả năng tự vận động của chất liệu.
Đối với tôi, sự thấm vào nhau không chỉ là đặc tính của chất liệu, mà còn là một cách nhìn về thế giới. Ký ức thấm vào hiện tại. Cảnh quan thấm vào cơ thể. Ánh sáng thấm vào vật chất. Con người cũng thấm vào những nơi mình sống và được chính những nơi ấy âm thầm định hình, tạo nên những lớp ký ức thân quen.
Có lẽ, chính nhờ sự thấm vào nhau ấy mà con người, cũng như mọi sự vật, mới có thể tìm thấy một cảm giác thuộc về. Không tồn tại những ranh giới hoàn toàn khép kín. Ranh giới không chỉ để phân chia, mà còn là nơi của gặp gỡ, chuyển hóa và là những điều vẫn đang tiếp tục hình thành.