TIỂU SỬ & HÀNH TRÌNH LÀM NGHề
TIỂU SỬ & HÀNH TRÌNH LÀM NGHề
TIỂU SỬ & HÀNH TRÌNH LÀM NGHề


Đặng Tố Anh
Đặng Tố Anh
Đặng Tố Anh
TIỂU SỬ & HÀNH TRÌNH LÀM NGHề
TIỂU SỬ & HÀNH TRÌNH LÀM NGHề
TIỂU SỬ & HÀNH TRÌNH LÀM NGHề
Một hành trình làm nghề, từ kiến trúc đến những mảnh ghép của đời sống
Một hành trình làm nghề, từ kiến trúc đến những mảnh ghép của đời sống

"Tác phẩm này sẽ sống ở đâu?
Nó sẽ đón ánh sáng như thế nào?
Nó sẽ đứng cạnh những món đồ nào?
Nó sẽ hòa vào ký ức của một gia đình hay trở thành một ký ức mới?"
"Tác phẩm này sẽ sống ở đâu?
Nó sẽ đón ánh sáng như thế nào?
Nó sẽ đứng cạnh những món đồ nào?
Nó sẽ hòa vào ký ức của một gia đình hay trở thành một ký ức mới?"
01. Khởi đầu từ kiến trúc
Tôi là Đặng Tố Anh.
Tôi có hơn 20 năm gắn bó với công việc giảng dạy tại Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, trong chương trình Cử nhân Kiến trúc Pháp ngữ. Nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi nhận ra rằng điều mình theo đuổi chưa bao giờ chỉ là nghề kiến trúc, mà là cách mỗi công trình, mỗi tác phẩm có thể hiện diện một cách hài hòa trong cuộc sống hàng ngày.
Ngay từ những năm đầu bước vào nghề, tôi có cơ hội đi qua nhiều vùng đất khác nhau. Mỗi chuyến đi mang đến những trải nghiệm rất khác: từ kiến trúc, văn hóa, thiên nhiên cho đến cách con người gìn giữ những giá trị bình dị trong đời sống hằng ngày. Những điều ấy âm thầm nuôi dưỡng góc nhìn nghề nghiệp của tôi nhiều hơn bất kỳ bài học nào.
Khoảng 10 năm sau khi ra trường, tôi thành lập công ty tư vấn thiết kế của riêng mình, lựa chọn đồng hành với những công trình có quy mô vừa và nhỏ. Tôi luôn tin rằng giá trị của một công trình không nằm ở kích thước hay sự đồ sộ, mà ở cách nó đáp ứng nhu cầu của con người và hòa vào bối cảnh xung quanh.

aaaaa

aaaaa
02. Một triết lý làm nghề
Trong suốt quá trình làm nghề, có một suy nghĩ vẫn luôn ở lại với tôi:
"Làm kiến trúc, đơn giản là tạo ra một mảnh ghép trong tổng thể cảnh quan cũng như trong cuộc sống. Không quan trọng công trình nhỏ hay lớn."
Chính suy nghĩ ấy đã trở thành kim chỉ nam trong mọi công việc tôi làm, đưa tôi đến một hành trình khác, nơi kiến trúc gặp hội họa và nghệ thuật ứng dụng.

aaaaa
03. Nghệ thuật ứng dụng – khi cái đẹp trở thành một phần của đời sống
Có một thời gian, tôi tự hỏi liệu kiến trúc có phải là giới hạn cuối cùng của mình hay không.
Câu trả lời đến rất tự nhiên.
Tôi bắt đầu thiết kế những món trang sức. Rồi đến những sản phẩm decor, đồ nội thất, những tác phẩm nghệ thuật trên vải và sau cùng lại quay về với những không gian kiến trúc.
Nhìn từ bên ngoài, đó có vẻ là những lĩnh vực rất khác nhau. Nhưng với tôi, tất cả đều thuộc về một khái niệm duy nhất: nghệ thuật ứng dụng.
Tôi luôn tin rằng một sản phẩm đẹp không chỉ để ngắm nhìn. Nó cần có một vai trò trong đời sống.
Một món trang sức không chỉ là vật trang trí, mà là thứ người ta mang theo mỗi ngày như một phần cá tính của mình.
Một chiếc gối, một tấm khăn bàn hay một bức rèm không chỉ làm đẹp cho căn phòng, mà góp phần tạo nên cảm xúc của không gian ấy.
Một món nội thất không chỉ đáp ứng công năng, mà còn định hình cách con người sống, ngồi xuống, trò chuyện, nghỉ ngơi và kết nối với nhau.
Và kiến trúc cũng vậy.
Đó là lý do tôi chưa bao giờ xem những lĩnh vực mình theo đuổi là tách biệt. Chúng chỉ khác nhau ở tỷ lệ. Từ một món đồ nhỏ nằm trong lòng bàn tay đến một không gian đủ lớn để con người bước vào, điều tôi luôn cố gắng làm vẫn là tạo nên những "mảnh ghép" vừa vặn với cuộc sống.




aaaaa

04. Khi kiến trúc gặp hội họa
Kiến trúc dạy tôi cảm nhận tỷ lệ, cấu trúc, khoảng trống và mối quan hệ giữa con người với nơi chốn.
Hội họa cho tôi tự do đi vào ký ức, trực giác, màu sắc và những cảm giác không thể gọi tên.
Khi hai thế giới ấy gặp nhau, chúng tạo thành cách tôi nhìn mọi sự vật xung quanh, cũng là cách tôi sáng tác.
Cùng các cộng sự, tôi xây dựng AAW và phát triển thương hiệu Lisa May. Nếu kiến trúc là những mảnh ghép của không gian, thì Lisa May là những mảnh ghép mềm mại hơn, gần gũi hơn trong đời sống thường nhật.
Mỗi chiếc gối vẽ tay, mỗi khăn bàn, bức rèm nghệ thuật hay một tác phẩm độc bản trên lụa đều được tôi bắt đầu bằng góc nhìn của một người làm kiến trúc trước khi là một người vẽ.
Tôi không chỉ nghĩ đến vẻ đẹp của tác phẩm khi đứng một mình, mà luôn hình dung nó sẽ bước vào một không gian sống như thế nào, sẽ trò chuyện với ánh sáng ra sao, sẽ đồng điệu với đồ nội thất và những món đồ đã gắn bó cùng gia chủ qua nhiều năm.
Tôi luôn tự hỏi:
Tác phẩm này sẽ sống ở đâu? Nó sẽ đón ánh sáng như thế nào? Nó sẽ đứng cạnh những món đồ nào? Nó sẽ hòa vào ký ức của một gia đình hay trở thành một ký ức mới?
Có lẽ vì vậy mà tôi chưa bao giờ cố tạo ra một món đồ để trở thành điểm nhấn.
Tôi chỉ mong nó tìm được đúng vị trí của mình trong một không gian sống, giống như một mảnh ghép vốn dĩ đã thuộc về nơi đó.
Tất cả các họa tiết của Lisa May đều do tôi trực tiếp sáng tác. Có những tác phẩm được vẽ hoàn toàn bằng tay trên vải, cũng có những thiết kế được thực hiện bằng digital art rồi hoàn thiện bằng kỹ thuật bán thủ công. Dù theo cách nào, điều tôi luôn cố gắng giữ lại vẫn là cảm xúc của nét vẽ đầu tiên.
aaaaa

aaaaa
05. Những mảnh ghép vẫn đang tiếp tục
Đến hôm nay, khi nhìn lại, tôi thấy những công việc mình đang làm tưởng như khác nhau nhưng thực ra đều cùng đi trên một con đường.
Từ giảng dạy, thiết kế kiến trúc đến sáng tác nghệ thuật; từ một món trang sức nhỏ, một sản phẩm decor, một món nội thất cho đến một không gian kiến trúc, tất cả đều xuất phát từ mong muốn tạo nên những giá trị duy mỹ có thể đồng hành cùng con người trong cuộc sống hằng ngày.
Nếu mỗi công trình là một mảnh ghép của thành phố, thì mỗi sản phẩm của Lisa May cũng là một mảnh ghép nhỏ của một ngôi nhà.
Và tôi vẫn mong, bằng sự chân thành với nghề, mình có thể tiếp tục tạo nên những mảnh ghép vừa vặn, đủ để làm cho một không gian trở nên gần gũi hơn, ấm áp hơn và mang nhiều dấu ấn của chính người đang sống trong đó.

"Tác phẩm này sẽ sống ở đâu?
Nó sẽ đón ánh sáng như thế nào?
Nó sẽ đứng cạnh những món đồ nào?
Nó sẽ hòa vào ký ức của một gia đình hay trở thành một ký ức mới?"
01. Khởi đầu từ kiến trúc
Tôi là Đặng Tố Anh.
Tôi có hơn 20 năm gắn bó với công việc giảng dạy tại Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, trong chương trình Cử nhân Kiến trúc Pháp ngữ. Nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi nhận ra rằng điều mình theo đuổi chưa bao giờ chỉ là nghề kiến trúc, mà là cách mỗi công trình, mỗi tác phẩm có thể hiện diện một cách hài hòa trong cuộc sống hàng ngày.
Ngay từ những năm đầu bước vào nghề, tôi có cơ hội đi qua nhiều vùng đất khác nhau. Mỗi chuyến đi mang đến những trải nghiệm rất khác: từ kiến trúc, văn hóa, thiên nhiên cho đến cách con người gìn giữ những giá trị bình dị trong đời sống hằng ngày. Những điều ấy âm thầm nuôi dưỡng góc nhìn nghề nghiệp của tôi nhiều hơn bất kỳ bài học nào.
Khoảng 10 năm sau khi ra trường, tôi thành lập công ty tư vấn thiết kế của riêng mình, lựa chọn đồng hành với những công trình có quy mô vừa và nhỏ. Tôi luôn tin rằng giá trị của một công trình không nằm ở kích thước hay sự đồ sộ, mà ở cách nó đáp ứng nhu cầu của con người và hòa vào bối cảnh xung quanh.

aaaaa

aaaaa
02. Một triết lý làm nghề
Trong suốt quá trình làm nghề, có một suy nghĩ vẫn luôn ở lại với tôi:
"Làm kiến trúc, đơn giản là tạo ra một mảnh ghép trong tổng thể cảnh quan cũng như trong cuộc sống. Không quan trọng công trình nhỏ hay lớn."
Chính suy nghĩ ấy đã trở thành kim chỉ nam trong mọi công việc tôi làm, đưa tôi đến một hành trình khác, nơi kiến trúc gặp hội họa và nghệ thuật ứng dụng.

aaaaa
03. Nghệ thuật ứng dụng – khi cái đẹp trở thành một phần của đời sống
Có một thời gian, tôi tự hỏi liệu kiến trúc có phải là giới hạn cuối cùng của mình hay không.
Câu trả lời đến rất tự nhiên.
Tôi bắt đầu thiết kế những món trang sức. Rồi đến những sản phẩm decor, đồ nội thất, những tác phẩm nghệ thuật trên vải và sau cùng lại quay về với những không gian kiến trúc.
Nhìn từ bên ngoài, đó có vẻ là những lĩnh vực rất khác nhau. Nhưng với tôi, tất cả đều thuộc về một khái niệm duy nhất: nghệ thuật ứng dụng.
Tôi luôn tin rằng một sản phẩm đẹp không chỉ để ngắm nhìn. Nó cần có một vai trò trong đời sống.
Một món trang sức không chỉ là vật trang trí, mà là thứ người ta mang theo mỗi ngày như một phần cá tính của mình.
Một chiếc gối, một tấm khăn bàn hay một bức rèm không chỉ làm đẹp cho căn phòng, mà góp phần tạo nên cảm xúc của không gian ấy.
Một món nội thất không chỉ đáp ứng công năng, mà còn định hình cách con người sống, ngồi xuống, trò chuyện, nghỉ ngơi và kết nối với nhau.
Và kiến trúc cũng vậy.
Đó là lý do tôi chưa bao giờ xem những lĩnh vực mình theo đuổi là tách biệt. Chúng chỉ khác nhau ở tỷ lệ. Từ một món đồ nhỏ nằm trong lòng bàn tay đến một không gian đủ lớn để con người bước vào, điều tôi luôn cố gắng làm vẫn là tạo nên những "mảnh ghép" vừa vặn với cuộc sống.


aaaaa

04. Khi kiến trúc gặp hội họa
Kiến trúc dạy tôi cảm nhận tỷ lệ, cấu trúc, khoảng trống và mối quan hệ giữa con người với nơi chốn.
Hội họa cho tôi tự do đi vào ký ức, trực giác, màu sắc và những cảm giác không thể gọi tên.
Khi hai thế giới ấy gặp nhau, chúng tạo thành cách tôi nhìn mọi sự vật xung quanh, cũng là cách tôi sáng tác.
Cùng các cộng sự, tôi xây dựng AAW và phát triển thương hiệu Lisa May. Nếu kiến trúc là những mảnh ghép của không gian, thì Lisa May là những mảnh ghép mềm mại hơn, gần gũi hơn trong đời sống thường nhật.
Mỗi chiếc gối vẽ tay, mỗi khăn bàn, bức rèm nghệ thuật hay một tác phẩm độc bản trên lụa đều được tôi bắt đầu bằng góc nhìn của một người làm kiến trúc trước khi là một người vẽ.
Tôi không chỉ nghĩ đến vẻ đẹp của tác phẩm khi đứng một mình, mà luôn hình dung nó sẽ bước vào một không gian sống như thế nào, sẽ trò chuyện với ánh sáng ra sao, sẽ đồng điệu với đồ nội thất và những món đồ đã gắn bó cùng gia chủ qua nhiều năm.
Tôi luôn tự hỏi:
Tác phẩm này sẽ sống ở đâu? Nó sẽ đón ánh sáng như thế nào? Nó sẽ đứng cạnh những món đồ nào? Nó sẽ hòa vào ký ức của một gia đình hay trở thành một ký ức mới?
Có lẽ vì vậy mà tôi chưa bao giờ cố tạo ra một món đồ để trở thành điểm nhấn.
Tôi chỉ mong nó tìm được đúng vị trí của mình trong một không gian sống, giống như một mảnh ghép vốn dĩ đã thuộc về nơi đó.
Tất cả các họa tiết của Lisa May đều do tôi trực tiếp sáng tác. Có những tác phẩm được vẽ hoàn toàn bằng tay trên vải, cũng có những thiết kế được thực hiện bằng digital art rồi hoàn thiện bằng kỹ thuật bán thủ công. Dù theo cách nào, điều tôi luôn cố gắng giữ lại vẫn là cảm xúc của nét vẽ đầu tiên.
aaaaa
